Wednesday, March 26, 2014

Hận tôi, em yêu cả chục người một lúc

Tôi năm nay 26 tuổi, đang phụ trách việc trong ngành hàng không tại miền Bắc. Tôi là một người sống rất có trách nhiệm với bản thân và những người xung quanh.

Không rượu chè, không thuốc men, không cờ bạc, không trai gái lăng nhăng. Thú vui duy nhất là chơi game online nhưng không phải là nghiện game mà là chơi để giải trí những lúc có thời gian rảnh sau 8h phụ trách việc tại cơ quan thôi.

Có lẽ chúng tôi cứ sống và phụ trách việc đơn điệu như thế cho đến khi tôi có bên bạn gái – một cô các bạn đồng nghiệp.

Tôi gặp em khi em là nhân viên mới, được phân bổ về phòng chúng tôi phụ trách việc. Em bằng tuổi tôi và là tâm điểm của mọi sự chú ý khi xuất hiện ở bất cứ nơi đâu, từ căng tin,văn phòng,ngoài sảnh…. Cô ấy quá đẹp, từ khuôn mặt, dáng người, mái tóc và trang phục đều tạo nên cho cô ấy một vẻ đẹp thật khó để diễn tả, rất mảnh mai nhưng lại vô cùng kiêu sa. Chính vì thế mà chúng tôi đã ckết thúc mê ckết thúc mệt, quyết tâm dựa vào đuổi em .

Sau vài tháng hẹn hò, chúng tôi chính thức thành một đôi. Khỏi phải nói là chúng tôi lãng mạng và hãnh diện thế nào khi được có em, sánh bước bên cạnh em trong ánh mắt ghen tị của nhưng người xung quanh. Chúng tôi đã về sống cùng nhau sau gần 2 năm yêu nhau. Sẽ không có gì phải hối tiếc giả dụ như em không phải là người hay ghen tuông, luôn tra hỏi, soi xét điện thoại, email, facebook của tôi gần như mọi lúc mọi nơi. Khi về sống với nhau, em kiểm soát chúng tôi một cách điên rồ - ngày đấy chúng tôi đã nghĩ thế, và tất nhiên là tôi không thể chịu được cái kiểu gắt gao và vô lý ấy.

Những trận cãi vã ngày một nhiều, cuộc sống ngày càng trở thành ngột ngạt. Nhũng trận cãi vã ghen tuông ấy cũng giết ckết thúc tình yêu của chúng tôi, đẩy chúng tôi ra xa nhau.

Chúng tôi chia tay vì cô ấy quá ghen tuông. Sau khi chia tay em xin nghỉ việc ở cơ quan về nhà phụ giúp gia đình buôn bán khách sạn tại Hạ Long. Tôi cứ tưởng về nhà một thời gian thì em sẽ bình tâm lại và lại là em của ngày xưa, một cô xinh xắn ngoan ngoãn. Bẵng đi một thời gian không liên lạc, chúng tôi nghĩ em đã khá hơn nên cũng tìm kiếm cách liên lạc, hỏi thăm qua những người bên bạn chúng chúng tôi chơi chung khi còn yêu nhau! Tôi đã rất sốc vì những gì đang diễn ra!

Không muốn tin vào những lời người khách kể lại, tôi đã kiếm gặp em! Và sự thật thì còn đau lòng hơn những gì đã nghe. Em bây giờ không giống cô bé ngày trước nữa, vẫn khuôn mặt ấy nhưng bây giờ lại lòe loẹt phấn son, mái tóc đen dài chỉ còn lại chưa bằng vai, đã được nhuộm màu, giọng điệu bất cần. Em nói bây giờ thích sống buông thả, lao vào yêu đương nhăng nhít với những kẻ chỉ thèm muốn sắc đẹp của em mà không hề yêu em, em coi tình yêu như một trò chơi đuổi hình bắt bóng, thích thì đến chán thì đi!

Tôi biết đây không phải con người em, đã cố gắng khuyên nhủ em hãy tìm kiếm lại chính mình. Nhưng vô nghĩa! Em đã khóc rất nhiều, vì chúng tôi đã phụ trách em tổn thương. Em nói em hận tình, vừa yêu tôi nhưng lại vừa hận chúng tôi đã bỏ rơi em, em muốn hủy hoại mình cho chúng tôi phải ân hận, phải đau lòng vì đã phụ trách em ra nông nỗi này!

Khi chúng tôi ra về em còn nói có thể vài tháng nữa sẽ kết hôn với một người hơn em 18 tuổi, đã bỏ vợ và có 2 con riêng.

Khi chúng tôi viết những dòng này là lúc tôi đang rối bời không biết phải phụ trách sao!  Tôi thấy mình là người đã gây ra nỗi đau cho em, có lỗi với em quá nhiều. Tôi muốn sửa sai bằng cách kiếm lại em của ngày xưa nhưng chúng tôi phải phụ trách sao khi chúng tôi còn bên bạn gái ngày nay, chúng tôi không muốn mình lại có lỗi với người phụ nữ khác. Mong mọi người hãy cho chúng tôi những lời khuyên?!
Sưu tầm

No comments:

Post a Comment