Tuesday, March 25, 2014

Em qua đêm với đồng nghiệp sát ngày cưới

Em đã “ân ái” và trao đi sự sự trinh trắng cho một người nam giới khác trên chính chiếc giường cưới lãng mạng của chúng bên tôi. Liệu bên tôi có nên tha thứ và kết hôn với người nữ giới đã phản bội chúng tôi trước hôn nhân ba ngày không?

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo tỉnh Hà Giang. Từ nhỏ, chúng tôi đã phải phụ trách rất nhiều việc vì gia đình chúng tôi khó khăn, ba lại rượu chè, kinh tế chủ yếu đều do một mình mẹ gánh vác. Tôi thương mẹ nhiều, hiểu mẹ phải vất vả để nuôi gia đình và cho chúng tôi đi học, chính vì điều đó nên chúng tôi luôn ý thức được bản thân phải cố gắng kể từ ngày còn rất nhỏ.

Nghĩ đến sự kỳ vọng của mẹ, bên tôi cố gắng học tập thật tốt. Kết quả cầm được tấm bằng loại giỏi khi ra trường. Mẹ vừa khóc vừa nói: "Mẹ khóc vì lãng mạng khi có được một đứa con ngoan như con". Cũng nhờ câu nói của mẹ khiến bên tôi có thêm động lực để phụ trách việc. Tôi tự hứa với bản thân sẽ tìm thật nhiều tiền để giúp mẹ trả nợ và có một cuộc sống an nhàn lúc tuổi già.

Rồi chúng tôi được phụ trách việc ở một cty lớn với mức thu nhập cao, có cơ hội thăng tiến, được thể hiện khả năng, năng lực của mình, cũng có nhiều cơ hội để tiếp cận với các cô gái trẻ đẹp, thông minh. Rồi chúng tôi yêu em, là một trong số những người nữ giới dựa vào đuổi bên tôi. Tôi chọn em vì cảm nhận em là người phụ nữ tốt, hiền lành và rất hiểu chúng tôi.

Từ khi nhận lời yêu, chúng bên tôi trải qua những ngày tháng thật lãng mạng. Tôi yêu em bằng tất cả tấm chân tình, không toan tính, vụ lợi và luôn chăm sóc em chu đáo. Khi em học thêm văn bằng hai, chúng tôi cũng lo cho em các khoản tiền phải nộp, không những thế, khi bố em bị tai biến, các anh của em đều trốn tránh nhiệm vụ phụ trách con thì chúng tôi đã đón bố em về, đưa đi bệnh viện chăm sóc như bố mẹ đẻ của mình. Tôi xin nghỉ phép 3 tháng để thay em chăm sóc bố em tại bệnh viện, cho đến khi bác được xuất viện về nhà.
Khi chúng tôi đưa em về giới thiệu với gia đình, bố mẹ bên tôi đều rất mến em và gia đình em cũng vậy, ai cũng yêu quý chúng tôi. Trong thời gian yêu nhau, chúng bên tôi chỉ trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, cử chỉ yêu thương, lãng mạn, chưa bao giờ đi quá giới hạn. Em muốn dành tất cả những gì quý giá nhất của người nữ giới cho đêm tân hôn thiêng liêng của hai đứa và ngày ấy cũng chẳng bao lâu nữa sẽ đến. Tôi vô cùng lãng mạng khi nghĩ đến những giây phút được yêu em, được phụ trách người phái mạnh thoạt đầu và duy nhất của cuộc đời em.

Sắp đến hôn lễ, bên tôi và em đã mua sắm rất nhiều đồ sử dụng cho căn phòng nhỏ của hai vợ chồng. Tôi háo hức khi chọn cho mình một tấm ga trải giường trắng tinh để chuẩn bị cho đêm tân hôn. Tôi sung sướng khi nghĩ đến phút giây được nhìn thấy những giọt máu đào trên tấm ga trải giường.
Rồi chúng tôi đột xuất được đơn vị cử đi công tác vì có việc cần phụ trách gấp, không thể vắng mặt. Mặc cho dùđã sắp đến hôn lễ nhưng chúng tôi vẫn phải đi và cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh để về bên em. Cuối cùng, chuyến công tác đã chấn dứt, chúng tôi trở về nhà sớm hơn dự kiến hai ngày và cũng chỉ còn ba ngày nữa là đến hôn lễ của chúng chúng tôi.

Tôi về sớm không nói cho em biết chỉ vì muốn tạo bất ngờ. Trên đường về nhà, chỉ mong thời gian trôi nhanh để được ôm em trong vòng tay, trao cho em bó hồng đỏ thắm và những món quà chúng tôi mua trong chuyến đi công tác. Nghĩ đến nụ cười, ánh mắt và vòng tay ôm của em cũng khiến chúng tôi rộn ràng với biết bao lãng mạng.

Đẩy cửa vào nhà nhưng cánh cửa đã bị khóa trái bên trong. Tôi ghé tai sát vào cánh cửa thì nghe thấy giọng của một người lạ và những âm thanh rất khác thường vọng ra cùng tiếng cười của em. Tôi đi về phía cửa sổ, cố gắng nhìn qua khe cửa thì thấy em và một người phái mạnh đang quấn lấy nhau trên giường, không một mảnh vải che thân. Lúc đó, bên tôi chợt hiểu ra, cái thứ âm thanh khác thường ấy chính là tiếng rên rỉ của em và gã đó đang đê mê, sung sướng trong cơn khoái lạc.

Tôi chết đứng một chỗ vì không dám tin vào những gì mắt mình vừa chứng kiến. Trước mắt chúng tôi là một màu đen thăm thẳm, trái tim như có ai bóp nghẹn. Cố lấy lại bình tĩnh, bên tôi gõ cửa và coi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi gọi em mở cửa, trong phòng vọng tiếng của em: "Ai vậy". "Anh nè, em mở cửa đi".
Một lúc lâu sau mới thấy em ra mở cửa, chúng tôi giả vờ hỏi: "Sao lâu vậy em"? "Em đang ở trong toilet, sao anh về sớm vậy mà không nói cho em biết. Anh vào nhà tắm đi cho khỏe rồi ăn cơm", giọng em bối rối khi trả lời bên tôi. "Lát nữa anh tắm. Em ngồi đây nói chuyện với anh một lúc".

Khi chúng tôi và em ngồi xuống, bên tôi nhìn vào mắt em rồi hỏi: "Em còn yêu anh nữa không"? "Sao anh lại hỏi em vậy? Em không yêu anh thì còn yêu ai nữa"? "Vậy để anh hỏi thêm một người nữa xem em có thật sự yêu anh không"? "Anh định hỏi ai? Nhà mình chỉ có hai người, anh còn định hỏi ai nữa", giọng em bắt đầu lúng túng.

"Em gọi người ở trong tủ quần áo ra, chứ ở trong đó phụ trách hỏng hết đồ cưới và những bộ quần áo anh mua tặng em. Sẵn lòng thì đem tấm ga trải giường ra giùm anh với". Mặt em tái mét, người em run lên, không thể nói được câu gì, người phái mạnh đó cũng từ trong tủ bước ra. Khi bên tôi chưa kịp hỏi được điều gì thì anh ta đã nhanh chân bỏ chạy, nhưng chúng tôi cũng kịp nhận ra, đó là anh các bạn đồng nghiệp phụ trách cùng cơ quan em.

Em không thể nói một lời nào nữa, xin lỗi chúng tôi và cầu mong sự tha thứ. Tôi nhìn em, nhìn tấm ga trải giường trắng tinh do chính tay bên tôi mua để dành tặng cho đêm tân hôn của hai đứa. Những giọt máu còn vương vãi trên tấm ga kia đã xóa đi hết những lãng mạng của chúng tôi, xóa hết niềm tin và sự tôn thờ của chúng tôi dành cho em bấy lâu nay.

Tôi tự hỏi, mình cố gắng giữ gìn cho em để phụ trách gì? Để giờ đây, em đã trao sự trong trắng cho một người phái mạnh khác, trên chính chiếc giường lãng mạng của chúng chúng tôi. Bao nhiêu yêu thương, kỳ vọng vào một lãng mạng đẹp như giấc mộng giờ đây đã tan thành mây khói. Liệu bên tôi có thể tha thứ cho em và xem như chưa từng có chuyện đó xảy ra không?

Giờ đây, tình cảm của bên tôi vẫn dành cho em rất nhiều nhưng niềm tin bên tôi dành cho em dường như đã hết, trái tim của bên tôi đã bị em bóp chết. Vậy lễ cưới sẽ như thế nào đây? Liệu chúng tôi có nên tiến hành hôn lễ với một cô gái đã phản bội mình trước hôn nhân ba ngày không? Liệu sống với một người mà trái tim mình đã bị chính người yêu bóp chết có lãng mạng không? Hay chính bản thân bên tôi đang quá ích kỷ? Xin mọi người hãy cho chúng tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn!
Sưu tầm

No comments:

Post a Comment