Sunday, February 9, 2014

Vợ liên tục đòi chuyện ấy vì sợ tôi bồ bịch

Tôi 33 tuổi, vợ 32, lấy nhau được 6 năm, có 2 đứa con xinh xắn khỏe mạnh, nói chung cuộc sống vợ chồng khá viên mãn và lãng mạng. Tôi phụ trách trưởng phòng giao dịch một ngân hàng lớn, vợ ở nhà nội trợ, chăm sóc con, chúng bên tôi là các bạn cùng học đại học, khá hợp nhau trong nghề nghiệp cũng như cuộc sống. Duy chỉ có điều chúng tôi không biết tỏ cùng ai về việc vợ ngày càng tỏ ra to lớn trong “chuyện ấy”, không biết do bản năng hay cố tình phụ trách chúng tôi chiều đến bở hơi tai.


Hồi mới cưới nhau cho đến trước khi sinh cháu thứ 2, chúng tôi không có gì phải phàn nàn vì vợ chồng đều còn trẻ và khỏe mạnh, chúng tôi chủ động trong mỗi cuộc yêu, nàng chỉ là người hưởng ứng tích cực. Sau đó khi có cháu thứ 2, bên tôi không cho nàng đi phụ trách ngân hàng nữa, ở nhà chăm con.

Do sinh nở cộng với ăn nhiều dưỡng chất để cho con bú nên nàng tăng cân rõ rệt, gần 15 kg, nàng bắt đầu nhìn vào gương nhiều hơn và hay cạnh khóe chồng “Mẹ xấu vậy ba ngoại tình là cái chắc”. Khổ nỗi chúng tôi có bao giờ chú ý ba cái chuyện đó, nói ra nàng không tin vì trong mắt bên tôi vợ lúc nào cũng đẹp.

Ngành ngân hàng lúc này đang khủng hoảng, bên tôi lo chạy chỉ tiêu sếp giao muốn khùng lên để giữ cái chức của mình, mà muốn như thế bên tôi phải đi giao tiếp, ăn nhậu, ngoại giao họ mới gửi tiền vào ngân hàng. Thế là về nhà trễ, nàng lại nghi ngờ lung tung và dằn vặt tiếp, nhưng đó cũng chưa khổ bằng nàng tra tấn chúng tôi hàng đêm về thể xác. Hồi xưa nàng phụ trách thế chắc bên tôi vui lắm, còn ngày nay ngán tận cổ.

Không biết nàng học ở đâu mà tối khi hai con ngủ, mò qua chỗ bên tôi, toàn chủ động mới ghê. Ban đầu bên tôi cố chiều, riết rồi nàng phụ trách quá, có khi một tuần mò qua đến 5 lần. Tôi tự ái nam giới, sợ bị nàng chê yếu cũng oằn mình chịu đựng, cộng với đọc báo thấy nhan nhản chồng yếu quá nên vợ đi ngoại tình nên tự nhủ “Thôi ráng lên, ai bảo lấy vợ cao thủ quá phụ trách chi”.

“Trâu cày ruộng cũng có lúc chồn chân mỏi gối”, chúng tôi 33, cộng với áp lực công việc, nhậu nhẹt liên miên, sức nào chịu thấu nên nhiều hôm không đi tiếp khách hàng, chúng tôi cũng chạy vòng vòng chơi hay vô quán uống 2-3 chai bia cho tới khuya về nhà lên giường ngủ để khỏi về sớm “cày bừa”, bởitrong lòng rất muốn về sớm chơi với con cái.

Sáng hôm qua dắt xe ra cổng đi phụ trách, chạy một đoạn chợt nhớ quên dữ liệu vay của khách nên về lấy, mới tới cửa nghe vợ nói chuyện điện thoại oang oang với ai đó “Sao lão ấy cứ bơ bơ, đi phụ trách lại láng mướt. Chắc em phải cho liều thuốc nặng đô hơn, khỏi đi chim chuột”. Tôi nghe xong thiếu điều muốn té xỉu, vợ ơi là vợ, vợ có biết là trước mặt em, anh tỏ vẻ uy nghi hùng dũng chứ vào ngân hàng mấy đứa lính cứ hỏi: Sao sếp đi cà nhắc? Mà không đi cà nhắc sao được, cái đầu gối run rẩy từ những đòn tra tấn dã man của vợ đó. Kỳ này mà tăng liều lượng lên chồng có nước bỏ xứ ra đi, mà mở miệng van xin anh không nói được, phái mạnh đàn ang mà nói thế thì mất mặt anh hùng quá.

Thôi từ đây chồng tiếp tục áp dụng chiến thuật đào tẩu tiếp, còn vợ nghe lời mấy cô bên bạn nhiều chuyện gì gì đó rồi tăng thuốc thì kệ vợ, kế sách gì tốt đâu không thấy chỉ thấy tác dụng ngược. Giờ nghe mấy đứa các bạn nhắc vụ vợ chồng giao ban rồi cười hí hí lãng mạng, chồng ngán ngẩm khe khẽ thở dài “Ngán lắm rồi vợ ơi”.
Sưu tầm

No comments:

Post a Comment